Đàn bà, đừng mặc đẹp ngày 8/3!

Đàn bà, đừng mặc đẹp ngày 8/3!

Đẻ xong, tôi được chuyển về phòng sau sinh. Cùng phòng, và ngay cạnh giường tôi, là một chị người gầy như con hạc, nhưng lúc chị vạch áo cho con bú thì tôi phải kinh ngạc: tuy chảy sệ nhưng ngực chị cực bự, sữa nhiều ứ ự, trong khi tôi cực béo thì ngực lại bé tí tẹo, và sữa thì nặn mãi chả thấy giọt nào. Tôi bắt quen để học hỏi kinh nghiệm thì chị cười, bảo: “Ngạn ngữ phương Tây có câu: ‘Người to chưa chắc vú to. Vú to chưa chắc đã cho sữa nhiều’. Muốn sinh con xong có sữa nhiều thì lúc mang bầu phải tích cực nhờ chồng dùng tay mát-xa vú kết hợp dùng mồm bú để thông tia sữa. Trong lúc chồng bú, em phải cố gắng mở mắt để quan sát và nhắc nhở chồng chỉ được dùng lực từ môi và vòm miệng, tuyệt đối không dùng lưỡi vì lưỡi sẽ chặn mất đường thông của sữa”.

“Nhưng lúc em mang bầu thì chồng em đi công tác suốt.” – tôi đáp, và chị vẫn dứt khoát: “Chồng đi công tác thì nhờ mấy anh hàng xóm. Cứ nói là vì sức khỏe dinh dưỡng của trẻ nhỏ, chẳng có anh hàng xóm nào nhẫn tâm từ chối đâu. Nhưng nhớ tránh mấy anh nghiện rượu với thuốc lá ra, nếu để mấy anh ấy bú thì nguy cơ sau này trẻ nghiện rượu và thuốc giống mấy anh ấy là rất cao”.

Tôi gật gật đầu, ra điều đang rất tiếp thu, dù là mặt có hơi nhăn lại do vết rạch ở dưới vừa hết thuốc tê đang buốt nhói. Tôi đẻ thường, nhưng để cho con dễ ra, bác sĩ vẫn rạch một đường khoảng ba bốn phân, và hầu như ai cũng bị rạch vậy: Đó là lý do mà tới mấy ngày sau, các bà đẻ vẫn rất đau, đi lại khó khăn. Nhưng tôi để ý thì thấy chị chả có vẻ đau đớn gì cả. Tôi hỏi thì chị giọng tự hào, bảo: “Ai bé mới phải rạch thôi, chứ của chị, bác sĩ khen lắm, bác sĩ nói: dù có sinh đôi, hai đứa chui ra cùng lúc cũng vẫn thoải mái”.

Rồi chị lại hỏi tôi: “Em khâu thẩm mỹ hay khâu thường?”. Tôi lắc đầu không hiểu, chị giảng giải: “Rạch xong rồi thì sẽ phải khâu lại. Nếu khâu thường, sau này vết khâu sẽ méo mó, nham nhở, gặp phải ông chồng quang minh chính đại, thích hành động dưới ánh sáng, thì sẽ rất dở. Lần sau, em nên nhờ bác sĩ khâu thẩm mỹ cho, vết khâu sẽ rất sang, se khít, hồng hào, có điều kiện thì thêm tiền vá luôn màng trinh nữa, đảm bảo sẽ ngon không kém gì gái mười sáu. Phụ nữ mình đẻ xong người xấu, mặt xấu, ngực bụng tay chân cũng xấu hết rồi, phải cố lấy một chỗ đẹp bù lại cho đỡ tủi em ạ!”.

Tôi hỏi sao chồng chị không vào viện chăm hai mẹ con, chị cười, đáp: “Lúc chị đi đẻ thì lão đang đi nhậu. Giờ, chắc lão vẫn chưa tỉnh để biết là vợ mình đã đẻ”. Chị lại kể là hồi sinh đứa đầu lòng, lão cũng có vào chăm. Gọi là chăm nhưng chủ yếu là lão lượn vòng vòng, thấy phòng nào có gái xinh là lão đứng rình chờ xem nó cho con bú. Bình thường chả sao mà đúng hôm vào viện chăm vợ thì lão lại kêu đau mắt xong đeo cái kính đen che hết nửa mặt, về sau chị mới biết lão giả vờ vậy để lấy cớ đeo kính đen cho tiện bề tia gái. Ở nhà, lão đặt lưng xuống là ngủ như lợn, thế mà cái đêm ở viện chăm vợ, lão cứ chợp mắt được tí là lại gặp ác mộng hét toáng lên làm trẻ con cả phòng giật mình khóc theo. Chị thấy phiền mọi người quá nên bảo lão về nhà mà ngủ cho yên. Tất nhiên, về sau chị cũng mới biết: đó cũng là cái cớ để lão khỏi phải ở lại viện chăm vợ con cả đêm…

Chị dừng lại một lúc rồi lại cất giọng nghèn nghẹn kể tiếp: “Hồi ấy, phòng sau sinh rất đông người mà ổ điện lại ít, lão chồng chị phải ra cắm nhờ sạc điện thoại ở quán trà đá của con bé ngoài đầu cổng. Con bé ấy chồng chết đã lâu, nó như ngọn thài lài, còn lão chồng chị thì như cứt chó, gặp phát là quyện nhau như diều quyện gió. Sạc điện thoại được vài lần xong thì chồng chị và nó chính thức chuyển qua sạc nhau luôn. Chồng chị theo nó mà bỏ bê vợ con. Được một thời gian thì chồng chị bị nổ củ sạc do sạc quá tải. Con bé ấy kiếm ngay được cái sạc mới và hất luôn chồng chị ra đường”.

“Rồi sao nữa ạ?” – nghe tôi hỏi, chị cười mà thở dài: “Còn sao nữa em! Giọt tinh trùng cuối cùng bao giờ chả dính vào đũng quần sịp. Đàn ông gái gú lung tung rồi cuối cùng cũng lại mò về với vợ. Chị thương hại, vẫn cho lão ấy về, dù biết là sạc của lão coi như hỏng rồi, cũng cố chạy chữa nhưng không ăn thua, thỉnh thoảng lôi ra cắm tí cho vui thôi chứ chập chờn lắm, lên rất chậm”.

Vừa kể chị vừa thoăn thoắt đi lấy nước rửa đít, thay bỉm cho con, trong khi tôi và các bà đẻ khác thì nhăn nhó, xoay người phải cần chồng đỡ, ngồi dậy phải gọi chồng dìu. Chị là người phụ nữ mạnh mẽ và bản lĩnh nhất trong đời tôi từng gặp…

Lúc ra viện, chồng tôi tay bế con, tay dìu vợ – vì tôi vẫn còn hơi đau. Lúc qua quầy thanh toán viện phí nơi có rất nhiều những ông chồng đứng xếp hàng chờ nộp tiền để làm thủ tục đưa vợ về nhà – tôi lại gặp chị: một mình chị là đàn bà, chen chúc trong đám đàn ông nhốn nháo…

Thấy vợ chồng tôi, chị nhoẻn cười thay lời tạm biệt rồi vội vàng quay đi hướng khác. Ánh mắt chị khi ấy rất lạ, nó là ánh mắt của một người đàn bà đang chơi vơi sau những tháng ngày gắng gượng. Và cũng lúc đó tôi mới hiểu: sự mạnh mẽ chị khoác lên mình thường ngày ấy chẳng phải là vốn có hay bản năng, mà vì cuộc đời khiến chị phải thành như thế!

Sắp mùng 8.3, ngoài đường đã thấy loáng thoáng những anh chàng tay quà tay hoa, xôn xao hối hả. Tôi lại nhớ tới chuyện chị kể hôm qua, rằng: “Chồng chị cầu hôn chị vào đúng hôm mùng 8.3: ấy là cái hôm chị trang điểm kiêu sa, diện chiếc váy bó sát làm tôn lên vóc dáng ngọc ngà. Giá chị đừng vội vàng gật đầu hôm ấy mà cứ đợi đến ngày chị đẻ, ngày mà chẳng còn nữa cái vóc dáng ngọc ngà, ngày mà ngực đã chảy xuống đến rốn, còn rốn chảy xuống đến bẹn, ngày mà vòng một, vòng hai, vòng ba hòa vào làm một thành mớ bèo nhèo, thì có lẽ chồng chị sẽ chẳng yêu và chẳng ngỏ lời. Nếu vậy thì đời chị sẽ chẳng khổ, chẳng phải chen lấn đứng đây – tại quầy thanh toán của bệnh viện phụ sản này – mà làm thủ tục ra viện cho chính mình”.