Nương Xơn Bá – Trúc Anh Đài

Nương Xơn Bá – Trúc Anh Đài
Nương Xơn Bá – Trúc Anh Đài
Đánh giá bài viết

 Việc thi cử bây giờ có vẻ là dễ hơn, bởi có rất nhiều trường đại học để bạn chọn lựa. Nếu trượt đại học, bạn có thể thi vào cao đẳng, trung cấp, còn nếu vẫn trượt nữa thì đi du học.

Tóm lại là thời buổi này, chỉ cần bố mẹ bạn có đủ khả năng tài chính để cho bạn đi học thì bạn có muốn thất học cũng khó!

Thế nhưng, thời phong kiến thì không dễ dàng như thế! Ở thời ấy, cả nước chỉ có một hai trường đại học, việc tuyển chọn cũng rất gắt gao, muốn được học ở đó thì bạn phải vô cùng xuất sắc, hoặc kinh tế của bố bạn phải vô cùng vững chắc. Bạn sẽ thắc mắc là tại sao lại cần kinh tế vững chắc? Xin thưa, kinh tế vững chắc là để bù đắp cho việc bạn học tập không xuất sắc!

Cũng ở thời phong kiến ấy, việc đi du học là rất hiếm, nếu có thì cũng chỉ ở mấy nước láng giềng gần gũi như Lào hay Trung Quốc thôi, chứ còn sang Anh hay Mĩ là tuyệt đối không có. Thứ nhất là vì thời ấy chưa có máy bay, chưa có cả ô tô và xe máy, phương tiện đi lại duy nhất là ngựa. Cưỡi ngựa sang Trung Quốc và Lào thì còn được, nhưng nếu cưỡi ngựa sang Mĩ thì chắc là chưa kịp nhập học đã phải nhập viện vì bệnh trĩ. Thứ hai là thủ tục làm hộ chiếu và xin visa du học thời ấy rất phức tạp và rườm rà. Nhiều du học sinh sau bao gian nan vất vả mới xin được visa thì lúc đến nhập học nhà trường lại không nhận. Lý do đưa ra là vì nhập học quá muộn, những sinh viên của khóa học đó đã tốt nghiệp và ra trường được mấy năm rồi!

Loading...

Tuy nhiên, có một điểm giống nhau giữa thi cử của thời phong kiến và thời nay, đó là các môn thi cũng được chia theo các khối A, B, C, D. Khối A vẫn là Toán Lý Hóa, khối B là Toán Hóa Sinh, khối C là Văn Sử Địa. Chỉ có khối D là thay đổi chút xíu, không phải là Toán Văn Anh như hiện nay mà là Toán Văn Lào, vì hồi ấy tiếng Lào mới là ngôn ngữ thông dụng nhất, được sự dụng chính thức trong các văn bản, hợp đồng và giao dịch quốc tế.

Nói tóm lại là thời ngày xưa thi cử khó khăn, nhu cầu học thì nhiều mà trường thì lại ít, thành ra số lượng thí sinh trượt đại học nhiều như lá mít. Nắm bắt được cơ hội ấy, một thầy đồ về hưu, không biết bằng cách nào, đã chạy chọt và xin được giấy phép mở một trường đại học tư thục ở ngay tại làng mình. Đó thực sự là tin không thể vui hơn đối với các sĩ tử trượt đại học, bởi họ lại có cơ hội được trở thành sinh viên, tức là được ăn ngủ hồn nhiên, đàn đúm liên miên, chẳng phải lo nghĩ, ưu phiền, cuối tháng gọi về nhà xin tiền…

Vì thế cho nên, cái trường tư thục của thầy đồ này chưa bao giờ lo thiếu chỉ tiêu, lượng thí sinh đổ về dự thi luôn rất nhiều. Nhưng năm nay, không hiểu sao thầy đồ lại ra quyết định chỉ tuyển sinh viên nam, nhất quyết không nhận nữ vào trường. Hiện tại đang là giai đoạn cuối nhận hồ sơ dự thi, khâu chuẩn bị đề thi cũng đang được gấp rút hoàn tất. Những ngày này, thật khó để gặp được thầy đồ, bởi thầy phải ngập đầu trong đống hồ sơ giấy tờ, cả ngày thầy ở lì trong phòng, cửa đóng kín, không tiếp khách.

Ấy vậy mà sáng nay, trong lúc thầy đồ đang tập trung cao độ ghi ghi chép chép thì bỗng nghe cái “Rầm!”, thằng người hầu đẩy cửa chạy vào xồng xộc, mồm thở hồng hộc:

– Bẩm thầy, có người muốn gặp thầy ạ!

– Không thấy ta đang bận túi bụi sao? Bảo họ về đi, ta không tiếp!

– Nhưng ông này có vẻ giàu lắm! Còn mang theo cả một vali tiền đầy ứ ự nữa cơ!

– Mày còn đứng đó lải nhải nữa à? Mời ông ấy vào đây nhanh lên!

Quả đúng như lời thằng hầu nói, vị khách này không phải dạng tầm thường, từ đầu đến chân ông ta toát lên vẻ giàu có, sang trọng khiến người đối diện phải choáng ngợp. Vừa nhìn thấy thầy đồ, vị khách nọ đã cúi đầu chào rất kính cẩn:

– Làm phiền thầy trong lúc thầy đang bận mải thế này, thật không phải! Mong được thầy bỏ quá!

– Tiên sinh khách sáo quá! Được tiên sinh ghé thăm là vinh hạnh cho lão đồ quê mùa này rồi! Không biết có chuyện gì mà tiên sinh phải đích thân tới đây?

– Ta tới nộp hồ sơ dự thi cho con ta!

– Tưởng chuyện gì! Nếu chỉ nộp hồ sơ, tiên sinh có thể nộp ở phòng lễ tân, đâu cần phải vất vả như vậy!

– Ta biết! Nhưng vấn đề là con ta học rất dốt, nếu thi cử một cách công bằng, e là khó mà đỗ được. Hơn nữa, nó lại là con gái…

– Tiên sinh thông cảm, từ năm nay, trường chỉ tuyển nam sinh thôi! Vừa học dốt lại vừa là con gái, thật sự lão đồ khó mà nhận tiểu thư nhà mình vào học được!

– Ta biết là khó, thế nên, mới phải mang theo cái này, thầy đồ cứ xem qua đi đã, rồi hẵng quyết định!

Nói rồi, vị khách đó chậm rãi đặt cái vali tiền lên bàn, bật nắp, rồi đẩy về phía thầy đồ. Nhìn thấy đống tiền ngồn ngộn, mặt lão thầy đồ lập tức biến sắc…

– Thế nào? Liệu chỗ này có đủ để thầy nhận con gái ta vào học?

– Đủ! Đủ rồi! Thậm chí là đủ cả tiền học phí và quỹ lớp trong bốn năm học nữa…

Vừa cất giọng lắp bắp, thầy đồ vừa run run kiểm tra từng cọc tiền…

– Tiên sinh này!

– Sao thầy?

– Có thể đổi cho ta tờ khác không? Tờ tiền này bị rách rồi, lại đen đen, vàng vàng, giống như dính cứt ấy, bẩn quá!

– Thầy à! Tiền bẩn không phải là tiền dính phân, dính cứt, mà là tiền bọn quan chức bòn rút từ công sức của dân.

– Không đổi thì thôi, triết lý quá! Thôi, giờ tiên sinh cứ yên tâm về đi, tháng sau sẽ có giấy nhập học gửi tới tận nhà. Lão đồ chỉ có một yêu cầu là trong quá trình học, con gái của tiên sinh phải cải trang thành nam giới để tránh những lời xì xào không đáng có.

– Ta hiểu! Chuyện đó đơn giản thôi! Nhưng cho hỏi, tại sao năm nay thầy lại không muốn nhận nữ sinh vào trường vậy?

– Tiên sinh thông cảm, cũng chỉ vì chất lượng dạy và học thôi! Ví như khóa đầu tiên ấy, trường tuyển vào phải đến hơn một trăm sinh viên nữ. Thế nhưng đến cuối học kỳ hai của năm thứ nhất, đã có hơn 60 sinh viên nữ có chửa, mà hầu hết là chửa hoang, phải bỏ học giữa chừng để nghỉ đẻ. Đến kỳ hai của năm thứ ba này thì tỉ lệ nữ sinh có chửa và bỏ học đạt gần 100% rồi! Chỉ còn 4 đứa nữa chưa có bầu mà thôi!

– Thật đáng khen, ở trong một môi trường đồi trụy như vậy mà 4 cô ấy vẫn giữ được mình! Thật hiếm có!

– Lúc đầu, lão đồ ta cũng nghĩ như tiên sinh, nhưng sau đợt kiểm tra sức khỏe vừa rồi, ta mới biết là trong 4 cô đó thì có tới 3 cô bị teo buồng trứng, cô còn lại thì bị hẹp tử cung, chứ nếu không, chắc cũng sắp đẻ rồi!

– Khổ thân các cô ấy!

– Bên cạnh đó, vì ở cùng khu trong kí túc xá nên sinh viên thường xuyên đưa bạn tình về phòng, làm ảnh hưởng đến việc học tập của những thành viên khác trong phòng. Thử hỏi, làm sao có thể tập trung học được khi ở giường bên cạnh chúng nó cứ phành phạch, phành phạch rồi rên ư ử, ư ử? Vì những lý do ấy, từ năm nay, lão đồ quyết định không tuyển nữ sinh nữa!

– Thầy làm thế là phải! Tự nhiên, ta lại đâm hoang mang, không biết sắp tới con gái ta vào học ở đây, liệu có an toàn không?

– Tiên sinh đừng lo lắng quá! Cứ bảo cháu nó cải trang thật cẩn thận là không sao đâu! Còn nếu muốn chắc ăn, tiên sinh cứ đưa cháu đi đặt vòng, đảm bảo là không thể có chửa được!

Thế rồi kỳ thi đầy cam go cũng đã qua, ngày nhập học cũng đã tới. Trúc Anh Đài cùng với hàng trăm nam sinh khác nô nức nhập trường. Do được cải trang khéo léo, tỉ mỉ, lại mặc đồng phục giống như các bạn, nên thật khó để mọi người nhận ra Trúc Anh Đài là gái. Hôm nay, thầy đồ ăn mặc rất bảnh chọe, đầu đội khăn xếp, người khoác áo the, tay cầm cái gậy tre, đi đôi giầy vải màu vàng hoe. Thấy đám sinh viên ngồi phía dưới vẫn còn chưa ổn định, thầy đồ liền đưa cái gậy lên, huơ huơ ra hiệu trật tự, rồi thầy trịnh trọng cất giọng:

– Trước tiên, ta chúc mừng các con đã vượt qua hàng ngàn thí sinh khác để trở thành sinh viên, để được ngồi tại đây ngày hôm nay. Cũng trong buổi lễ chào đón tân sinh viên này, ta sẽ chọn ra một người xuất sắc nhất để làm khóa trưởng. Những năm trước, ai là thủ khoa thì đương nhiên sẽ được làm khóa trưởng. Nhưng năm nay, vì có tới 4 thủ khoa bằng điểm nhau là Nương Xơn Bá, Mã Văn Tài và 2 sinh viên người Lào, nên việc lựa chọn khóa trưởng sẽ khó khăn hơn đôi chút. Xin mời 4 người ta vừa đọc tên đứng dậy và bước lên đây!

Tức thì, từ dưới hàng, các thủ khoa lần lượt bước lên. Nương Xơn Bá nhìn rất trắng trẻo, thư sinh; Mã Văn Tài mang vẻ lãng tử, đa tình, còn 2 thằng người Lào thì trông cứ bẩn bẩn, kinh kinh. Thầy đồ nhìn 4 học trò cưng với ánh mắt rất trìu mến, rồi thầy lại gần chỗ 2 thằng người Lào, hỏi bằng giọng ân cần:

– Tên các con phiên âm sang tiếng Việt là gì nhỉ? Trong hồ sơ, các con viết bằng tiếng Lào, ta không đọc được!

– Dạ, con là Đang Ỉa Lăn Ra Ngủ ạ!

– Ờ, thế còn con?

– Con là Đang Ngủ Lăn Ra Ỉa ạ!

– Tên hai đứa giống nhau quá! Chỉ khác cái là thằng này Ngủ thì thằng kia Ỉa, và ngược lại.

– Dạ vâng ạ! Thế còn bây giờ, thầy định chọn khóa trưởng bằng cách nào?

– Ta sẽ cho các con thi bắn cung, mỗi người bắn một lần, ai cao điểm nhất sẽ được chọn! Tất cả sẵn sàng! Mã Văn Tài bắn trước!

Nghe đọc tên mình, Mã Văn Tài lạnh lùng bước lên. Hắn giương cung rồi quay mặt đi hướng khác, chẳng thèm ngắm hướng. “Phập!”, mũi tên lao vút đi và găm sâu vào tấm bia tròn đặt cách đó khoảng hai chục mét. Trọng tài lập tức chạy lại kiểm tra rồi hô dõng dạc:

– Trúng hồng tâm! 10 điểm!

Phía dưới, các sinh viên vỗ tay rầm rầm bày tỏ sự ngưỡng mộ, lão đồ cũng vuốt chòm râu gật gà gật gù ra điều đắc ý. Rồi lại nghe tiếng trọng tài hô to:

– Tới lượt Nương Xơn Bá!

Nương Xơn Bá bước lên đầy tự tin, hắn lấy một chiếc khăn đen bịt chặt mắt lại rồi bình thản dương cung. “Phập!”, mũi tên bay đi như gió, và đích đến của nó, đương nhiên cũng là tấm bia tròn.

– Trúng hồng tâm! 10 điểm! – Trọng tài hô dõng dạc.

Lần này, tiếng vỗ tay tán thưởng còn to hơn và lâu hơn gấp bội. Đúng là ngang tài ngang sức. Với việc Mã Văn Tài và Nương Xơn Bá đều đạt điểm tuyệt đối, chắc chắn hai thằng người Lào sẽ phải chịu áp lực không nhỏ. Ấy thế nhưng người ta lại thấy Đang Ỉa Lăn Ra Ngủ bước lên với vẻ rất khệnh khạng, lạnh lùng nhận cung tên từ tay Nương Xơn Bá. Rồi bất ngờ, hắn tung cả cung và tên lên trời, xoay tít mù, lúc cung và tên rơi xuống tay hắn cũng gần như là lúc mũi tên lao đi, cắm phập vào bia. Không ai có thể nhìn thấy hắn ngắm bắn như thế nào, bởi tất cả chỉ diễn ra trong tích tắc.

– Trúng hồng tâm! 10 điểm!

Dù đã cố hết sức để hô cho thật dõng dạc, nhưng rõ ràng, trọng tài đã không thể giấu được sự kinh ngạc bởi màn biểu diễn vừa rồi. Ở phía dưới, gần như tất cả đã đứng bật dậy, vỗ tay, hú hét đầy phấn khích. Không biết, đám sinh viên ấy còn ầm ĩ đến bao giờ nếu như lão đồ không đứng dậy, ra dấu cho mọi người ngồi xuống…

– Thôi nào các con! Vẫn còn một người nữa chưa trổ tài, chúng ta hãy nhanh chóng ổn định lại để cuộc thi được tiếp tục! Nào! Đang Ngủ Lăn Ra Ỉa, con lên đi!

Nghe thầy giục, Đang Ngủ Lăn Ra Ỉa cũng điềm tĩnh bước lên, không hề lộ chút nao núng. Hắn dùng chân trái quắp lấy cánh cung, chân phải quắp chặt mũi tên một cách thành thục. Trong lúc tất cả còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì sẽ xảy ra thì bất ngờ hắn nhún người, lộn nhào mấy vòng trên không trung. Bắn cung bằng chân đã khó, lại bắn trong lúc đang nhào lộn trên không, quả thực ở đời, không nhiều cao thủ có thể thực hiện được kỹ năng này. Cử động của hắn quá nhanh khiến tất cả không kịp nhìn thấy gì, chỉ thấy mũi tên bay đi cái “vèo!”, rồi thấy hắn tiếp đất ung dung, nhẹ nhàng như một con mèo.

Mọi người nín thở lắng nghe thông báo của trọng tài, nhưng 5 giây, rồi 10 giây cũng không thấy gì. Có lẽ, trọng tài quá kinh ngạc đến mức không thể nói thành lời chăng? Lão đồ thấy vậy thì quát lên bực bội:

– Ô hay! Trọng tài đâu? Sao không thông báo điểm đi?!

Bất ngờ, có ai đó hét lên:

– Trọng tài bị trúng tên rồi! Mau gọi cấp cứu!

Nghe vậy, thầy đồ cùng đám sinh viên cuống quýt chạy lại. Một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt họ: trên nền đất, lão trọng tài đang nằm giãy đành đạch, mũi tên đâm xuyên qua phần bụng dưới, cách rốn khoảng một gang, máu chảy lênh láng.


Trọng tài đã được đưa đi cấp cứu, nhưng khung cảnh nhốn nháo và hoảng loạn của đám sinh viên thì vẫn chưa lắng xuống. Thầy đồ lại phải đứng lên, huơ huơ cái gậy tre, rồi cất giọng lè nhè:

– Tất cả về chỗ, ổn định trật tự để cuộc thi được tiếp tục! Vừa rồi Mã Văn Tài, Nương Xơn Bá và Đang Ỉa Lăn Ra Ngủ đều bắn trúng hồng tâm và bằng điểm nhau, do vậy 3 người này sẽ tiếp tục thi tài để chọn ra trưởng khóa. Còn Đang Ngủ Lăn Ra Ỉa, mới buổi đầu nhập học mà đã suýt gây án mạng, ta tuyên bố con chính thức bị đuổi học!

– Dạ, vậy 3 người còn lại sẽ tiếp tục thi bắn cung hả thầy?

– Thôi, thi môn khác, ta không muốn phải đuổi thêm học trò nào nữa cả!

– Vậy giờ sẽ thi gì hả thầy?

– Thi giải mật mã, ta sẽ đưa ra một đoạn mã hiệu, nhiệm vụ của các con là phải giải được đoạn mã hiệu ấy! Ba người sẽ làm bài ra giấy, làm xong lập tức nộp lên cho ta. Ai làm nhanh và chuẩn nhất, đó sẽ là người chiến thắng! Rõ chưa?

– Rõ ạ!

– Tốt! Đoạn mật mã của ta là: “đkmm clgt”. Thời gian bắt đầu!

Tức thì, cả ba người cắm cúi, hí húi làm bài. Và cũng gần như đồng thời, chỉ vài phút sau, cả ba lên nộp bài cùng lúc. Lão đồ già cười khà khà với vẻ khoái trá:

– Tốt lắm! Thật ngang tài ngang sức! Nào, Đang Ỉa Lăn Ra Ngủ, con hãy đọc đáp án của con đi!

– Dạ thưa thầy, với đoạn mã này, con xin giải là: “Đang khuyến mại mà, cậu lạp giúp tớ!”.

– Lạp cái gì?

– Dạ, lạp thẻ điện thoại ạ!

– Sai chính tả rồi! Nạp chứ không phải lạp nhé! Về chỗ! Tới lượt Mã Văn Tài!

– Dạ, con xin giải là: “Đôi khi mình muốn, cả lớp giao thông!”.

– Cả lớp giao thông để làm gì?

– Dạ! Để mọi người gần gũi và hiểu nhau hơn!

– Tạm được! Nương Xơn Bá lên đi con!

– Dạ! Lời giải của con là: “Đôi khi mê man, con lại gào thét!”

– Sao lại gào thét?

– Dạ, con đã từng bị hiếp dâm ạ! Dù chuyện đã qua rất lâu, nhưng những kí ức hãi hùng và đau đớn ấy đôi khi vẫn hiện về trong những giấc mơ con, nên con lại gào thét ạ!

– Hay! Lời giải thật tinh tế và đầy cảm xúc! Ta tuyên bố, trong phần thi này, Đang Ỉa Lăn Ra Ngủ bị loại vì sai chính tả, còn Mã Văn Tài và Nương Xơn Bá sẽ thi tiếp một lần nữa để chọn ra người xuất sắc nhất!

– Vẫn thi giải mật mã hả thầy?

– Không, giờ sẽ thi đối thơ! Ta sẽ ra một vế, các con sẽ đối tiếp vế sau. Ai đối hay hơn và chỉnh hơn, người đó sẽ là khóa trưởng! Cả hai sẵn sàng chưa?

– Dạ! Sẵn sàng!

– Tốt! Câu đối của ta đưa ra là: “Chim xinh chọc linh tinh”. Các con đối đi! Ai muốn đối trước?

Thầy vừa dứt lời, đồng loạt cả Mã Văn Tài và Nương Xơn Bá đều giơ tay…

– Được rồi! Mã Văn Tài đối trước đi!

– Dạ thưa thầy, con xin đối là: “Bướm bự rên hự hự” ạ!

– Hay quá! Khá chuẩn đấy! Nào, tới lượt Nương Xơn Bá đi con!

– Dạ vâng! Vế đối của con là “Bướm đẹp ướt nhèm nhẹp”!

– Hay lắm! Rất chỉnh! Cả vế đối của Mã Văn Tài và Nương Xơn Bá đều xuất sắc, tuy nhiên, ta có vài nhận xét như sau: Mã Văn Tài lấy “bướm bự” để đối với “chim xinh” thì vẫn có chút gì đó hơi gượng gạo, bởi chim xinh là nói về nhan sắc, còn bướm bự lại đề cao kích thước. Bướm to cũng chưa chắc đã quý, đã hay! Hơn nữa, vế sau của Mã Văn Tài là “rên hự hự”, nghe nó hơi bạo lực quá! Cái này hợp với phương Tây hơn, vì họ thích sự mạnh mẽ, cuồng nhiệt, còn châu Á ta thì thường thích nhẹ nhàng, tình cảm. Ngược lại, Nương Xơn Bá dùng từ “bướm đẹp” để đối lại với “chim xinh”, ta thấy không thể còn từ nào khác chuẩn hơn. Bên cạnh đó, cụm từ “ướt nhèm nhẹp” có giá trị tạo hình rất cao, mang lại cho người nghe cảm giác ướt át, mát mẻ, dịu nhẹ mà vẫn vô cùng kích thích. Tóm lại, câu đối của Nương Xơn Bá hay và nhỉnh hơn một chút! Ta tuyên bố Nương Xơn Bá chính thức là khóa trưởng của năm nay! Xin chúc mừng!

Tức thì tất cả ùa lên chia vui cùng Xơn Bá, tiếng reo hò dậy lên không ngớt. Nương Xơn Bá cười rất tươi, chắp tay trước ngực, đầu gật liên hồi để đáp lễ. Bỗng, một cậu bạn dáng thanh mảnh, da trắng như con gái từ đâu chạy tới đập vào vai hắn:

– Chúc mừng khóa trưởng nhé! Văn hay, võ cũng giỏi! Tớ là Trúc Anh Đài, rất vui được làm quen với cậu!

– Cậu là Trúc Anh Đài thật à?

– Ừ, sao thế?

– Vậy thì tớ và cậu cùng phòng đấy! Hồi sáng tớ đăng ký ở ký túc xá, thấy phòng mình có mỗi hai đứa là tớ với cậu thôi!

– Đệt! Thế thì ngon rồi!

Vậy là buổi nhập trường cũng đã xong, Trúc Anh Đài và Nương Xơn Bá kéo nhau về phòng ký túc xá. Khỏi phải nói, trong lòng Trúc Anh Đài trào dâng một thứ cảm giác rất lạ, nao nao, bồi hồi, và vô cùng khó tả. Cũng dễ hiểu thôi, những ngày sắp tới đây, cô sẽ được ở chung phòng với một anh chàng khá đẹp trai, thông minh, văn võ song toàn, cùng vô vàn những cơ hội được nhòm ngó, rình rập, thỏa mãn những tò mò, những băn khoăn, thắc mắc trong lòng bấy lâu nay.

Vì cũng chưa quen được nhiều bạn bè nên ăn tối xong, Anh Đài và Xơn Bá kéo nhau về phòng ngồi chơi. Được một lát, Xơn Bá bắt đầu thấy buồn ngủ. Hắn cởi hết quần áo, mặc mỗi quần sịp rồi leo lên giường, trùm chăn kín mít, tất nhiên, hắn không quên quay sang giường bên cạnh nói với Anh Đài:

– Cậu cũng ngủ sớm đi! Fap Fap!

– Fap Fap là gì?

– Là chúc ngủ ngon, tiếng Lào đấy!

Ấy vậy nhưng vừa mới chợp mắt được một lát, Xơn Bá đã thấy có người lay lay mình dậy, rồi nghe tiếng Anh Đài nheo nhéo bên tai:

– Tớ sợ ma lắm! Sang bên này ngủ cùng tớ!

Nể bạn nên Xơn Bá đành tồng ngồng chạy sang giường Anh Đài. Rồi cả hai ôm nhau ngủ. Không gian im phăng phắc, chỉ có tiếng thở phì phò vang lên đều đặn. Tưởng là cả hai đã ngủ rồi, thế nhưng lại nghe tiếng Xơn Bá thều thào:

– Cậu tập thể hình à? Sao ngực nở và to như ngực đàn bà vậy?

– À…Ừ!

– Cậu nên tập theo giáo trình đàng hoàng, tập đều các vùng cơ khác như vai, bắp tay, đùi, đừng chỉ tập trung vào vùng ngực, dễ bị mất cân đối lắm!

– Ừm, còn cậu, đợt này lên nhập học, chắc mang theo nhiều tiền lắm, sợ bị cướp hả?

– Sao cậu lại hỏi vậy?

– Nếu không, tại sao đi ngủ rồi mà cậu vẫn còn mang súng ngắn bên người làm gì? Nó chọc thẳng vào đít tớ nãy giờ rồi kìa! Tớ thấy nhiệt độ súng đang lên khá cao, cẩn thận cướp cò là chết đấy!

Loading...

Đọc để cười tiếp nhé!

Thông cảm Tôi làm xe ôm. Hôm trước, có một shop đồ lót nữ bên đường nhờ tôi ship một bộ xơ-lít, co&...
Cô lái đò bến Hạ  Làng này có hai cái bến: bến Thượng và bến Hạ. Hai bến đều ở đoạn ngã ba, cỏ mọc rậm rạp um t&ugrav...
Nhiệm vụ bắt phải đi Căn nhà cao và nổi bật nhất phố. Nổi bật không chỉ bởi nét kiến trúc độc đáo, đông tây được gi...
Ngân hàng bố láo Chẳng là hôm qua mình vừa ra ngân hàng rút tiền trong tài khoản. Mình : Cho em r&uacu...
Đánh ghen  Tôi sợ nhất là môn Triết, đó là môn khiến tôi phát khiếp! Cũng vì sợ quá n&...
Giúp đỡ Bà chị họ Tôi ở dưới quê có đứa con gái năm nay tròn mười sáu, xinh xắn, mũm mĩm, nhưng học dốt n&ec...